giam em cả đời
Giam Cầm Em Cả Đời Chap 7/ Làm hoà - NovelToon Chap 7/ Làm hoà Bạch Vĩ Thành cả ngày ngồi trong phòng làm việc nhưng trong đầu anh vẫn luôn suy nghĩ là phải làm sao mới có thể làm lành được với cô em gái bướng bỉnh này. Nhiều lần anh gọi điện cho Uyển Nhi nhưng cô đều không nghe máy. Anh thầm nghĩ chắc là Uyển Nhi giận anh thật rồi.
Sống cho hết đời thanh xuân , nhưng mà những cảm giác thì lại tùy vào hứng Khoản thời gian đẹp nhất cuộc đời tao , Đại Học Hoa Sen năm nhất mì xào trứng 4 thằng bạn, cùng nhau trên tầng thượng, chưa từng nhận bản thân mình yêu ngực Sau vài tháng, vô tình lại gặp nhau
Nhân Sinh Đại Sự (Chuyện Lớn Đời Người)-Lighting Up The Stars (2022), Nhân Sinh Đại Sự (Chuyện Lớn Đời Người) Full. Trong một đám tang, giám đốc nhà tang lễ Mạc Tam Muội (do Chu Nhất Long đóng) đã giải cứu Vũ Tiểu Văn (do Dương Ân Hựu đóng), một đứa trẻ mồ côi gần như bị "hỏa thiêu".
VOV.VN - Dù không có khả năng xin việc, nhưng đối tượng Đoàn Thị Lam lại tự giới thiệu với nhiều người rằng mình có thể "chạy việc" vào các trường học, cơ quan nhà nước tại huyện Ea H'leo và một số địa phương khác trong tỉnh Đắk Lắk. Tin tưởng bà Lam, đã có
Trước tiên, tôi có lời cám ơn các người anh em - người chị em đã đồng hành cùng tổ chức Trung Nguyên Legend trong suốt thời gian qua. 22 năm trước, khi xây dựng Trung Nguyên từ con số không, tôi không có hành trang gì lớn hơn ngoài khát vọng cháy bỏng thoát nghèo cho chính mình, gia đình mình, quê hương mình. Với
Site De Rencontre Pour Jeune Ado. Reads 117,813Votes 2,752Parts 6uyenphuong12345678Ongoing, First published Dec 23, 2017Cứ đọc và ủng hộ mình nhéAll Rights Reservedcóhsungtiểu-thuyết-thiếu-niênyanderecóhsungtiểu-thuyết-thiếu-niênyandereTable of contentsChương 1 Mon, Dec 25, 2017Chương 2 Mon, Dec 25, 2017Chương 3Mon, Dec 25, 2017Chương 4Tue, Dec 26, 2017Chương 5 Thu, Dec 28, 2017Chương 6 Sat, Feb 3, 2018Get notified when Giam Em Cả Đời hơi yandere , HE , sủng is updated OR If you already have an account, By continuing, you agree to Wattpad's Terms of Service and Privacy đọc và ủng hộ mình nhé6 partsChương 4Tue, Dec 26, 2017Chương 5 Thu, Dec 28, 2017Chương 6 Sat, Feb 3, 2018660yandereContent GuidelinesYou may also like 5 parts Ongoing 📌XIN HÃY ĐỌC LƯU Ý📌 Tác giả Tiệm Bán Rau Răm Nhân vật Chu Cao Dương công, Lý Tư Nhuệ thụ Th... 109 parts Complete Tác giả MongChieng Truyện cover Fic ngược nhưng kết HE nhoa 141 parts Complete - Tên truyện HẮC NGUYỆT QUANG CẦM CHẮC KỊCH BẢN BE - Tác giả ĐẰNG LA VI CHI - Thể loại ngôn tình... 23 parts Ongoing cách mà lee minhyung thể hiện tình cảm của mình dành cho ryu minseok và cách mà ryu minseok đã đón... 76 parts Ongoing Hán Việt Giang y sinh tha hoài liễu tử đối đầu đích tể Tác giả Hồ Lô Tương Edit Mưa wattpad Mu... 95 parts Complete Editor Kỷ Kỷ Tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa🎓 Đây là bộ đầu tay của mình, có thể nói là như "hạch", k... 18 parts Ongoing Xuyên vào truyện người lớn giành trai với nam chính Tựa gốc Ở tổng thụ văn đoạt vai chính công Tác... 85 parts Complete Xuyên thành cố chấp vai ác tiểu khóc bao [ xuyên thư ] Hán Việt Xuyên thành thiên chấp phản phái đ... 22 parts Ongoing Isagi Yoichi là một hồn ma. [KHÔNG CHUYỂN SINH,OOC,KHÔNG THEO NGUYÊN TÁC.] 17 parts Ongoing Những câu chuyện chưa may also like1x1beckydiệptịchvụchodeft1v11vs1cao-hdammyallisagihtuc[SONG TÍNH H TỤC] Thiếu Niên Dâm Đãng 5 parts Ongoing
Bạn đang đọc truyện Giam Cầm Em Cả Đời của tác giả chanbaek92er. Vân Uyển Nhi Là một cô gái xinh đẹp với làn da trắng hồng, nụ cười toả nắng của thiếu nữ mới lớn. Cô là một cô bé mồ côi cả cha lẫn mẹ ngay từ khi vừa chào đời nhưng mọi quá khứ đó đều bị chôn chuyện bắt đầu khi ba mẹ Bạch Vĩ Thành trong một ngày mưa lớn đã lái xe và gây tai nạn chết người. Điều đáng nói là nạn nhân lại chính là ba mẹ của Vân Uyển Nhi. Hôm đó mẹ của Vân Uyển Nhi đang trong cơn đau đẻ, ba cô vì muốn mau chóng đưa mẹ tới bệnh viện nên đã bất chấp lái xe đi trong cơn mưa bão to như vậy. Bi kịch xảy ra khi họ bị một chiếc xe đi ngược chiều mình đâm phải. Ba cô thì tử vong ngay tại hiện trường còn mẹ cô thì được đưa tới bệnh viện cấp cứu ngay lập tức nhưng không qua khỏi. May mắn thay đứa bé đã được mổ để lấy ra kịp thời nên nó đã được cứu sống. Đứa bé đó được gia đình người gây tai nạn nhận nuôi và đặt tên là Uyển Nhi. Khi đó Bạch Vĩ Thành mới có 8 tuổi. Uyển Nhi cứ thế lớn lên mà không hề hay biết mình không phải là con ruột nhà họ Bạch. Năm cô 9 tuổi thì "ba" lâm bệnh nặng rồi qua đời. "Mẹ"' cô vì quá đau buồn và nhớ nhung "ba" nên cũng lâm bệnh một thời gian rồi tới năm cô 15 tuổi thì "mẹ" cũng mất, cô sống với "anh trai" là Bạch Vĩ Thành. Trước lúc lâm chung, mẹ anh đã kể toàn bộ sự thật và thân thế của Uyển Nhi cho anh nghe với mong muốn anh sẽ chăm sóc tốt cho "em".Nếu yêu thích tác giả chanbaek92er, bạn có thể đọc thêm Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
“Mẹ nói xem, có phải Cố Mặc yêu con đến ngu muội rồi không ? Đến cả bảo vật gia truyền, anh ta cũng tặng con rồi.”“Vậy thì tốt quá rồi. Y Na, con phải cố lấy lòng cậu ta nhiều hơn. Cha mẹ rất tự hào vì con.”Ngay sau đó, Tống Y Na ngắt cuộc gọi, cô ta cười thầm, trong lòng vô cùng thoả mãn. Cho dù bản thân là một đại minh tinh vạn người mê, cô ta cũng đâu dám nghĩ Cố Mặc lại dễ dàng xiêu lòng như vậy. Từ trước tới nay, hắn muốn bao nhiêu phụ nữ chẳng được....“Noãn Noãn thế nào rồi ?” “Cố tiên sinh, sức khoẻ của Ôn tiểu thư đã được cải thiện rồi, chỉ là... cô ấy vẫn không chịu nói chuyện.”“Ta có bảo là cho cô ấy nói chuyện sao ?”Quản gia sững sờ. Chẳng phải Cố Mặc cho phép Ôn Noãn được đi lại tự do bên ngoài, nghĩa là cho phép cô trở về cuộc sống của người bình thường rồi sao ? Thậm chí, ông đã mời gia sư tới dạy cho cô được một thời gian sắc mặt của Cố Mặc dần trở nên khó coi, chính ông cũng cảm thấy sợ hãi. Tuy nhiên, dù hắn có tức giận tới đâu thì cũng chỉ nói ông ấy vài câu, bởi vì từ khi cha mẹ mất, chỉ có duy nhất ông ấy là chân thành đối đãi với hắn.“Được rồi, ông ra ngoài đi. “ Cố Mặc vừa ngồi xuống ghế, hắn đột nhiên lại nhớ ra một chuyện, “Đợi đã. Ông nói ông đã mời gia sư tới cho cô ấy ?”“Đúng vậy...”“Cô ấy học được gì rồi ?”“Ngoại trừ vẫn chưa thể nói được, cô ấy có lẽ cái gì cũng hiểu được một phần rồi.”Nếu không phải do bác sĩ đã khẳng định từ trước đó, ông còn tưởng Ôn Noãn bị câm rồi hôm đó, Cố Mặc tới gặp Ôn Noãn. Cô dường như đang rất chăm chú vào đống sách vở trước mắt, hoàn toàn không để ý tới hắn. Cố Mặc dĩ nhiên khó chịu, bởi hắn chưa bị cô ngó lơ bao giờ. Hơn nữa, hắn cũng đâu yêu cầu cô phải làm gì ngoại trừ ở bên hắn. Đến cả ăn ngủ, cô cũng được người khác chăm lo từng chút một Mặc đi đến đằng sau lưng cô, người gia sư vừa quay lại thì đã giật mình, “Cố... Cố tiên sinh...”Lúc này, Ôn Noãn mới quay đầu lại. Nhìn thấy Cố Mặc, cả người cô run bần bật. Cố Mặc không hiểu, hắn đâu có làm gì cô, tại sao phải sợ hãi như vậy ? Thế nhưng, đối với Ôn Noãn mà nói, chỉ cần nhìn vào đôi mắt của hắn thì cũng đủ để khiến cô bị doạ mất hồn rồi.“Sau này, cô không cần đến nữa.”Bởi vì đích thân hắn sẽ dạy cho Ôn Noãn mọi thứ. Ai mà biết được người phụ nữ kia lại dạy cho cô thứ quái quỷ gì khiến cô muốn rời khỏi hắn. Dường như Ôn Noãn không muốn để cô ấy đi chút nào. Cô muốn nói, nhưng không lời nói lại bị chặn ngay tại cổ họng. Cố Mặc nhìn ra, Ôn Noãn bắt đầu hiểu được mọi chuyện xung quanh rồi.“Em hẳn là muốn nói nhỉ ? Bé con, vậy thì nói yêu tôi đi.”Mặc dù hắn không cần cô phải yêu hắn, nhưng nếu cô nói vậy, hắn sẽ rất vui. Ôn Noãn hiểu mệnh lệnh của Cố Mặc, cô cố gắng để thốt ra thành lời, nhưng vẫn không làm được.“Nói đi, nói em yêu tôi. Noãn Noãn, nói đi.”“Em... em... yêu... anh...”Cố Mặc thoả mãn, hắn hôn lên trán Ôn Noãn, rồi ôm chặt cô lại.“Ngoan lắm. Bé con, nhớ lấy, em yêu tôi. Cả đời này, chỉ yêu một mình tôi.”
“Ngoan lắm, bé con, nhớ lấy, em yêu tôi. Cả đời này, chỉ yêu một mình tôi.”Ôn Noãn hơi gật đầu. Lúc này, chính Cố Mặc cũng cảm thấy mình đã phạm phải sai lầm lớn suốt bao năm qua. Sao hắn có thể để cô sống như một người câm điếc như vậy chứ ? Rõ ràng nếu dạy dỗ cô một chút, cô sẽ ngày ngày nói yêu hắn, cho dù...Cô không biết yêu là ngày sau đó, Cố Mặc dành không ít thời gian ở bên Ôn Noãn, thậm chí hắn còn cho người nói dối Tống Y Na rằng hắn phải ra nước ngoài. Có những lúc, hắn nghĩ bản thân không khác gì mấy tên đàn ông trơ trẽn đi ngoại tình sau lưng vợ trên phim ảnh cả, thế nhưng Tống Y Na dù gì cũng chỉ có cái danh mà lòng Cố Mặc, cô ta chưa từng là Cố phu nhân, hắn chỉ có một mình Ôn Noãn mà thôi. Cô cao quý đến nỗi chính Cố Mặc cảm thấy bản thân không hề xứng với cô, hắn sợ cô bị hắn vấy bẩn. Thế nên, khi có nhu cầu, hắn cũng chỉ đi tìm phụ nữ khác chứ không bao giờ ᴆụng vào người cô. “Bé con, nói xem, nay em học được gì nhỉ ?”Ôn Noãn định mở miệng, thì người hầu lại bước vào. “Cố tiên sinh, Tống tiểu thư gọi điện cho ngài.” Cô ngơ ngác nhìn chiếc điện thoại trên tay cô ấy, bởi cô chưa từng thấy thứ gì như vậy. Cố Mặc một tay nhận lấy, một tay vẫn đang ôm lấy Ôn Noãn.“Cưng à, có chuyện gì sao ? “Mỗi lần nói như vậy, Cố Mặc cảm thấy thật buồn nôn. Thế nhưng, hắn cũng không thể phủ nhận rằng khi làm chuyện đó với Tống Y Na, cảm giác rất tuyệt. Không biết cô ta đã qua tay bao nhiêu tên đàn ông rồi, đến cả cái màng trinh cũng là vá lại. Vậy mà còn nói mình thuần Y Na như được rót mật vào tim, khoé môi của cô ta cong nhẹ lên. “Người ta nhớ anh lắm đấy, chẳng lẽ anh không nhớ người ta sao ?”“Nhớ ૮ɦếƭ đi được. Ngoan, vài hôm nữa anh về, sẽ đem thật nhiều quà về cho em.”Nói chuyện được một hồi lâu, Tống Y Na rốt cuộc cũng chịu ngắt máy. Cố Mặc nhìn sang Ôn Noãn, trong lòng lại thầm nghĩ rằng, nếu có một ngày cô làm nũng với hắn như thế thì tốt biết bao. Như vậy, hắn mới có cảm giác Ôn Noãn yêu hắn thật sự, chứ không phải nói lời yêu hắn như một con robot đã được lập trong căn phòng này quá lâu, đến cả Cố Mặc cũng thấy ngột ngạt, nên hắn đã đưa Ôn Noãn ra ngoài. Sau vài tháng điều trị, chân cô cũng tốt lên rồi, hầu như không cần người khác hỗ trợ Noãn đi dạo quanh vườn, men theo bờ hồ. Đây là một chiếc hồ nhân tạo rất lớn, Cố Mặc mới cho xây dựng không lâu trước đó.“Bé con, qua đây. Đồ ăn...”“Bé con ?”Cô đâu rồi ?Không phải ban nãy, cô vẫn đi dạo quanh đây hay sao ?“Noãn Noãn ? Noãn Noãn, ra đây mau.” Cố Mặc bắt đầu sợ hãi, cả người như trên chiếc chảo lửa. Cô sẽ không chạy trốn khỏi hắn chứ ? Hắn nhanh chóng chạy đến bên bờ hồ, lại phát hiện Ôn Noãn đang vùng vẫy dưới đó.“Bé con !”Cố Mặc ngay lập tức nhảy xuống, kéo cô về phía bậc thang. Cũng may là hắn kịp thời phát hiện. Nếu không, chỉ vài giây nữa, cô sẽ chỉ còn là một cái xác lạnh lẽo dưới đáy hồ mà thôi.“Bé con, em sao rồi ?”“Đầu... đau quá...”Ôn Noãn cảm thấy đầu mình hơi choáng váng một chút, nhưng cơn đau lúc này so với ban nãy thì chẳng là gì cả. Cố Mặc nhìn xung quanh, làm thế nào cũng không hiểu được Ôn Noãn tại sao lại có thể ngã xuống hồ. Lan can cũng khá cao mà, nó chỉ thấp hơn vai cô vài phân mà thôi.“Đi, tôi đưa em về.”Đến tối, Ôn Noãn vẫn kêu đau đầu, Cố Mặc cũng để ý sự khác thường của cô. Dạo gần đây, cô thường xuyên bị đau đầu, nhưng hắn lại không quá để ý, nên cứ cho cô uống thuốc là xong. Có lẽ, hắn nên quan tâm cô nhiều hơn. Vì vậy, sáng hôm sau, Cố Mặc đã đưa cô tới bệnh viện.“Tiên sinh, khả năng cao là bệnh nhân đã uống thuốc độc.”“Thuốc độc ?” Cái quái gì vậy ?Chính Cố Mặc cũng không dám tin vào tai mình. Là kẻ nào dám hạ độc Ôn Noãn chứ ? Hơn nữa, tại sao kẻ đó lại biết tới sự tồn tại của cô ? Không được... không ai có thể ướק bé con của hắn đi cả, cho dù là ông trời cũng không Mặc rút điện thoại ra, yêu cầu thuộc hạ ngay lập tức bắt toàn bộ nhóm chuyên viên dinh dưỡng lại.“Cố tiên sinh, chúng tôi bị oan. Chúng tôi không biết gì cả. Cầu xin ngài, tha mạng cho chúng tôi...”“Thật ồn ! Các người không khai ra cái gì hữu ích, thì sống để làm gì ?”Những người được đưa đến đây để làm việc, đều được chính quyền xác nhận là đã ૮ɦếƭ, bởi Cố Mặc không muốn thông tin về Ôn Noãn bị lộ ra ngoài. Hắn phải tính toán cẩn thận từng bước một, nên mới có thể giấu cô ngần ấy Mặc dần dần cũng mất kiên nhẫn, hắn đứng dậy, hai tay đút vào túi quần. Trước khi rời đi, vẫn không quên ra lệnh, “ɢɨết toàn bộ đi.”Ngay sau đó, căn phòng tràn ngập tiếng gào thét, máu đỏ chảy thành vũng trên sàn....Cố Mặc cứ như biến mất khỏi thế giới này trong vòng hơn một tháng trời. Tống Y Na dần cảm thấy cuộc sống thật vô vị. Ngày nào cô ta cũng đi quẹt thẻ, mua sắm, ăn chơi đến chán luôn rồi. Cô ta vừa định gọi điện cho Cố Mặc, thì người hầu lại truyền đến tin hắn đã trở về. Cô ta vui mừng, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ khó ta muốn được Cố Mặc dỗ dành.“Sao lại giận rồi ?”“Anh thấy rồi còn không biết dỗ dành người ta một chút sao ?”Cố Mặc cười, lấy ra một chiếc hộp.“Quà của cưng đây.”Nhìn thấy bộ trang sức trong đó, Tống Y Na thật sự muốn nhảy cẫng lên vì vui sướng.“Tiên sinh, phu nhân, mọi người đang chờ hai người.”Gia đình hai bên thấy Cố Mặc và Tống Y Na bên nhau vui vẻ đến vậy, ai nấy cũng niềm nở. Nhà họ Tống sợ nhất con gái rượu của mình lại bị Cố Mặc lạnh nhạt.“Thật ra... chúng ta chỉ muốn hỏi hai đứa, khi nào thì mới định sinh con. Mặc bây giờ cũng không còn trẻ nữa, nó đã sắp 33 tuổi rồi, chúng ta không thể nhìn...” “Cha... nhưng con mới 26 mà. Đợi một hai năm nữa cũng chưa muộn.”Thực tình, Cố Mặc không hề muốn có con chút nào. Hắn cảm thấy trẻ nhỏ rất phiền phức. Tống Y Na dường như rất nóng giận với đề nghị của cha mẹ, cô ta chạy ra ngoài, còn anh trai cũng ngay lập tức đuổi theo.“Y Na !”Giữ được Tống Y Na lại, anh ta vội vàng trấn an.“Em có con, chẳng phải là lợi ích lớn với nhà họ Tống sao ? Sau này, sản nghiệp cũng là do con trai em thừa kế mà thôi.”“Thật sự sao ?”Tống Minh Thành gật đầu. Anh ta biết, vì sự thịnh vượng của nhà họ Tống, Tống Y Na sẵn sàng trả giá.“Được... vậy em nhất định sẽ sinh một đứa con trai cho Cố Mặc.”
Tầng hầm ngầm rộng lớn được ánh đèn chiếu sáng như ban ngày. Dụ Hàn Thần ngồi dưới đất, từ eo hướng lên trên bị trói chặt vào giữa cây cột. Hai tay trói ra sau, hai mắt cá chân bị trói cùng một chỗ đặt trên hai khối gỗ dài. Mỗi khối gỗ đều cao năm li thước, khiến thân thể y lộ ra đường cong xinh đẹp. Thực hiển nhiên là Dụ Hàn Thần duy trì tư thế này đã một lúc lâu rồi. Đôi môi tái nhợt gắt gao mím lại, nhắm chặt mắt, hơi ngẩng đầu nhẫn nại thống khổ. Dụ Hàn Mặc đứng trước mặt Dụ Hàn Thần, thưởng thức vẻ mặt đau đớn của y. Đau sao? Dụ Hàn Thần, em có biết trong một năm này tâm của ta đau bao nhiêu không? Mất đi thân nhân, bị người tín nhiệm nhất phản bội, có nhà không thể về. Những thống khổ đó, ta muốn từng chút từng chút trả lại em, cho em biết, thế nào mới là thật sự đau ! Từ từ ngồi xổm xuống cạnh Dụ Hàn Thần, Dụ Hàn Mặc nhẹ nhàng lau mồ hôi cho y, nhẹ giọng hỏi "Đau không, Thần Nhi?" Thanh âm ôn nhu khiến Dụ Hàn Thần mở hai mắt, ánh mắt mờ mịt đầy đau đớn nhìn Dụ Hàn Mặc, mơ hồ gọi "Anh....." "Ba!" Lạnh lùng giáng xuống một cái tát khiến đầu Dụ Hàn Thần nghiêng hẳn sang một bên, môi bị răng nanh cắn rách, đã có máu tươi rỉ ra. Dụ Hàn Mặc nhẹ nhàng thay y lau đi vết máu, đau lòng nói "Sao mà Thần Nhi vẫn còn chưa rõ tình hình vậy? Em bây giờ đã không còn là Dụ gia nhị thiếu gia, em hiện tại chỉ là một con chó ta nuôi. Ngoan, kêu hai tiếng." Dụ Hàn Thần há miệng thở dốc, lại không thể kêu ra tiếng. Từng là Dụ gia nhị thiếu gia giờ bị coi như chó, còn phải kêu lấy lòng người khác, cho dù có chuẩn bị tâm lý thì y vẫn là nhất thời không thể thích ứng. "Thần Nhi, tại sao không kêu? Chẳng lẽ là ta còn chưa dạy em sao?" Lời nói uy hiếp của Dụ Hàn Mặc khiến thân thể Dụ Hàn Thần hơi run run, nhưng vẫn như cũ không chịu mở miệng. "Ha ha, Thần Nhi thật đúng là quật cường a, cũng không sao, tính nhẫn nại của ta rất tốt, chúng ta có thể từ từ mà chơi." Miệng ôn nhu nói chuyện, nhưng Dụ Hàn Mặc lại cầm lấy một khối gỗ, nâng chân Dụ Hàn Thần lên, bỏ thêm vào. "A!" Dụ Hàn Thần thét lớn một tiếng, đau đớn hiện lên trên mặt càng thêm rõ ràng, thân thể lại không có cách nào giảm bớt thống khổ. "Vẫn là không chịu kêu sao? Thần Nhi, em chẳng phải sợ nhất là đau sao? Sao mà đã hơn một năm còn chưa thấy tiến bộ?" Dụ Hàn Mặc chơi đùa khối gỗ trong tay, nhìn Dụ Hàn Thần đã đau muốn chết mà vẫn ngoan cố ngậm chặt miệng. "Tầng hầm này của Thần Nhi chuẩn bị nhiều thứ như vậy, xem ra thường ngày hưng trí rất cao nhỉ? Thời điểm em chơi nô lệ liệu có nghĩ đến một ngày mấy thứ này lại dùng đến trên người mình không?" Dụ Hàn Thần không nói lời nào, thân thể bị trói chặt nhẹ nhàng run rẩy, ngực phập phồng. Da thịt trên đùi bị banh đến mức tận cùng, sự thống khổ xé rách liên tục tra tấn y, khiến y nghĩ rằng ngay sau đó sẽ ngất xỉu đi. Nhưng y hiển nhiên đã xem nhẹ sức chịu đựng của mình. Thân thể từ nhỏ đã chịu huấn luyện khiến y thanh tỉnh cảm giác được Dụ Hàn Mặc lại nhấc chân của y lên bỏ thêm một khối gỗ.
giam em cả đời